Kinh sách không phải để đọc cho nhiều,
mà để mở ra khi tâm cần nương tựa.
Đôi khi chỉ một câu thôi…
cũng đủ soi sáng cả một ngày dài.
Mở một đoạn pháp thoại ngắn.
Không cần hiểu hết.
Chỉ cần ngồi yên và lắng nghe.
Không đọc vội.
Mỗi câu là một hơi thở.
Mỗi chữ là một bước chân trở về.
Nếu một bài kinh hay lời dạy chạm tới bạn,
hãy mang về như mang theo một hạt giống lành.